Tìm kiếm bài viết

"Mãnh hổ" ngàn đêm không ngủ giữ rừng lim độc nhất ở Trường Sơn

Đó là ông Trương Quốc Đô, ở xã Tân Hóa, huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình. Cánh rừng gỗ lim độc nhất quý hiếm mà ông Đô đang canh giữ, bảo vệ nằm ở đồi Cồn Lim, xã Tân Hóa, với diện tích hàng chục ha, nhiều cây có tuổi đời hơn trăm năm tuổi. Để có cánh rừng lim, để những cây gỗ quý bám chặt vào núi đá, gần 30 năm qua, ông Trương Quốc Đô đã đi hàng vạn km, hàng ngàn đêm không ngủ để thức canh cánh rừng gỗ quý.

Gắn bó tuổi thơ với rừng

Sinh năm 1951, tuổi thơ của ông Đô và bạn bè cùng lứa ở bản làng gắn với các chú bộ đội, gắn với cánh rừng Cồn Lim. Ngày ấy, đồi Cồn Lim cũng như bao mảnh rừng bạt ngàn dọc theo dãy Trường Sơn được người dân bản địa gọi là "Rừng bộ đội". Bởi cả cánh rừng này gắn bó với nhiều người lính đi qua Trường Sơn để vào chiến trường miền Nam.

Lên chín, lên mười bàn chân thoăn thoắt của cậu bé Đô đã dẫn đường các chú bộ đội qua cánh rừng này, qua vạt đồi kia, chỉ cho các chú bộ đội suối chỗ nào sâu, chỗ nào cạn để đi qua… Trong ký ức của ông Đô, rừng ở Cồn Lim ngày ấy có nhiều cây gỗ quý nhưng bị máy bay Mỹ quần thảo, đánh phá khiến nhiều cây bị chết, nhiều cây lim cổ thụ cũng không tránh khỏi.

Thấy nhiều chú bộ đội thường leo lên những cây lim cao nhất để quan sát rồi họp, rồi báo cáo, ông và đám bạn cũng làm theo, leo lên quan sát. Có hôm vừa leo lên ngọn cây máy bay Mỹ gầm rú ngay trên đầu, ông và đám bạn sợ chết khiếp, leo xuống thì thì sợ bị phát hiện, nên người cứng đơ bám vào ngọn cây đến nghẹt thở.

Năm nay gần tuổi 70 nhưng ông Trương Quốc Đô vẫn là "mãnh hổ" giữ rừng ở vùng miền sơn cước Minh Hóa. Lâm tặc nơi đây khi nhắc đến ông thường nói lảng tránh qua chuyện khác, bởi người ít thì từng bị ông đuổi chạy đứt hơn hàng chục km đường rừng, người nhiều thì không còn nhớ bao lần bị ông dí đánh, phải vứt cả cưa máy, cưa xăng giữa rừng già.

Nhiều lâm tặc rỉ tai nhau, sở dĩ họ luôn phải dè chừng, khiếp sợ mỗi khi xâm phạm vào rừng Cồn Lim, bởi bên cạnh sợ sức khỏe ông Đô, nhưng cái cốt yếu nhất là dù gia cảnh nghèo đói, khó khăn có lúc lâm vào túng quẫn nhưng ông Đô vẫn quyết giữ khu rừng như chính giữ sinh mệnh của mình.

Nhấp một ngụm nước chè xanh, ông Đô đưa mắt nhìn xa xăm tâm sự: "Ngày xưa đi đâu cũng gặp rừng, đi đâu cũng gặp đinh, lim, sến, táu, bốn loại gỗ quý hiếm, nhiều cây 5-7 người ôm, nhưng rồi theo thời gian gỗ rừng bị chặt phá dần. Tổ tiên chúng tôi, rồi đến cha mẹ chúng tôi, cuộc đời chúng tôi, con cái chúng tôi gắn với rừng nhưng nếu rừng không còn thì chúng tôi gắn với cái gì? Tôi xem rừng như máu thịt của mình. Giữ rừng, là giữ cho nhà nước và cũng là giữ cho chính mình, gia đình mình mà".

Muốn giữ rừng mà không có sức khỏe thì không thể giữ được, ông Đô nói vậy. Gần tuổi 70 nhưng đến bữa ăn ông thường gắng ăn dăm bát cơm, mỗi khi nghe tiếng cưa máy nghi phá rừng là ông bật dậy như mãnh thú lao vào rừng già.

Thân hình ông Đô rắn chắn, khỏe khoắn với nhiều động tác nhanh nhẹn không khác gì thanh niên trai tráng, cơ bắp tay, chân nổi lên cuồn cuộn của người lao động nhiều ở miền sơn cước. Tiếp xúc với ông, chúng tôi rất ấn tượng bởi ngoài việc hiếu khách thì ông còn có giọng nói ầm vang, điệu cười hảo sảng và khuôn mặt rất thân thiện.

Ông Đô kể, chiến tranh kết thúc, nhiều mảnh rừng bị bom đạn hủy diệt, nhiều cánh rừng bị cày xới, cây cối đổ ngổn ngang. Nhưng rừng bị "chảy máu" vì bom đạn không ăn thua gì so với tiếng cưa, tiếng búa của lâm tặc sau nhiều năm giải phóng.

Nhìn những cánh rừng gỗ lim, gỗ táu bị tàn phá, ông lo cánh rừng Cồn Lim rồi phải chung cảnh ngộ với những cánh rừng xa xa kia. May thay, năm 1993, khi Nhà nước có chủ trương giao đất, giao rừng cho người dân bảo vệ, điều mà ông Đô từ lâu đã ao ước từ lâu. Không chần chừ, ông tình nguyện nhận ngay gần 20 hecta để giữ, chăm sóc và bảo vệ. Gác mọi công việc, hằng ngày ông lên rừng tuần tra, tỉa cây dại bảo vệ rừng lim…

Gian nan cuộc chiến giữ rừng lim

Gần 30 năm trăn trở, chăm sóc của ông Đô, đến nay rừng Cồn Lim cây mọc tươi tốt, trở thành cánh rừng già với nhiều loại gỗ quý hiếm. Khu rừng Cồn Lim có nhiều cây lim cổ thụ với tuổi đời trên trăm năm, trị giá nhiều tỉ đồng. Ngoài ra, những cây lớn có đường kính to khoảng từ 0,5-1m được ông gìn giữ, coi sóc như là "báu vật".

Sở hữu rừng gỗ lim có giá trị lớn, nhiều lái buôn đã tìm đến nhà ông Đô để hỏi mua nhưng đều nhận được ở ông cái lắc đầu. Nhiều người hỏi mua không được thì dóm ngó, dọa đốn chặt cây rừng. Nhiều năm qua lâm tặc thâm nhập rừng không kể xiết khiến ông và con cháu không ít phen lao đao, vất vả để bảo vệ rừng. Cứ ban ngày có khách đến hỏi mua gỗ thì tối hôm đó và nhiều ngày sau ông Đô và con cháu trong nhà hầu như không dám ngủ để vào bảo vệ rừng.

Có buổi trưa, ông Đô vừa rời rừng về nhà đang ngồi ăn cơm thì nghe tiếng cưa máy xoèn xoẹt ở góc rừng. Thả vội bát cơm xuống, ông lại tức tốc chạy lên rừng, lần mò theo âm thanh tiếng cưa. Đến nơi thì phát hiện một nhóm lâm tặc gồm 3 người dùng máy cưa và các phương tiện khác chuẩn bị hạ một cây lim cổ thụ. Ông lao vào ôm lấy thân cây, nhóm lâm tặc lôi ông ra, ông lại lao vào ôm gốc cây.

Chúng đánh ông, ông gào lên như con hổ dữ canh rừng, rồi ông dùng cây rừng đánh lại. Chúng đánh ông đến ngất xỉu rồi bỏ đi. Mấy đứa con của ông thấy bố lên rừng lâu không quay lại ăn cơm nên đi tìm và phát hiện đưa ông về. Thỉnh thoảng một số lâm tặc thường lai vãng trước nhà ông để theo dõi, chúng nắm lịch xem ông có nhà hay không?

Có đi thăm hỏi con cháu, hay đi chơi đâu xa, vắng nhà không. Và khi biết ông vắng nhà là chúng vào rừng đốn trộm gỗ. Số lâm tặc hay là cà theo dõi này chẳng phải ai xa lạ, ông Đô biết nó, và chúng nó biết ông. Vì vậy phải làm sao để cảm hóa họ mới mong giữ được rừng. Nghĩ là làm, ông nằm trong nhà và cho con cháu phao tin ông đi chơi xa.

Nghe vậy nhóm lâm tặc mừng lắm, chúng vào rừng đốn gỗ lim. Khi lâm tặc xuất phát ông cũng men theo cây rừng bám theo và bắt được quả tang các đối tượng phá rừng. Ông phân tích việc bảo vệ rừng gỗ quý như thế nào, vì sao ông phải giữ…nhóm lâm tặc kia không chịu nghe, ông bắt trói 2 đối tượng vào gốc cây, đối tượng còn lại sợ bỏ chạy. Sau nhiều giờ khuyên giải, phần vì hiểu ra giá trị việc giữ rừng, nhưng phần nhiều là sợ nên đám lâm tặc hứa bỏ phá rừng, theo ông làm tình nguyện viên giữ rừng.

Dân làng vùng sơn cước Tân Hóa gọi ông Đô là Đô "hổ" bởi ngoài sức khỏe ít người địch nổi thì giọng nói ông cũng sang sảng, gầm vang. Bước chân ông đi khắp hàng chục hécta rừng để tuần tra, kiểm soát bao năm qua khiến ai cũng kính nể.

Suốt gần 30 năm giữ rừng, không biết bao nhiêu lần phải đối mặt với hiểm nguy, có lần ông từng bị độc cắn nguy hiểm đến tính mạng phải nghỉ ở nhà cả tháng trời nhưng ông không bao giờ nản chí, ông quyết bảo vệ từng cây rừng và trong nhiều lần đối mặt đó, lâm tặc nghe đến tên ông Đô "hổ" cũng phải khiếp sợ. Cứ thế, năm này qua năm khác, từ tờ mờ sáng, ông Đô khăn gói lên rừng đến khi trời nhá nhém tối mới trở về nhà.

Ông tâm sự những ngày vất vả nhất là vào mùa hè, nắng oi bức nên rừng dễ bị cháy, ông phải rảo quanh từng khoảnh rừng để kiểm tra thật kĩ. Hễ thấy người lạ vào rừng là ông đuổi ngay, còn người dân vào lấy củi khô là ông nhắc nhở cẩn thận như không hút thuốc, không đốt ong và sử dụng vật dụng dể cháy nổ và theo sát cử chỉ họ rồi mới yên tâm ra về.

Nhờ sự chăm sóc, bảo vệ chu đáo mà rừng ở Cồn Lim do ông Đô canh giữ, bảo vệ ngày càng phát triển tươi tốt. Trong rừng có hàng trăm cây lim vươn cao lên bầu trời, hàng ngàn cây nhỏ khác cũng đang vươn mình lớn dậy. Ngoài lim ra, trong rừng ông Đô còn có rất nhiều loại cây gỗ quý khác như cây đỏ lòng, ngát, trám có kích thước lớn nhỏ khác nhau. Ông Đô cho hay cả đời ông chỉ ở vùng đất này, chẳng thể đi đâu xa nổi vì cứ hễ đi xa rừng một hôm là thấy nhớ, lòng cứ đau đáu khôn nguôi

Ông Trương Quốc Đô nói rằng, dù khó khăn đến mấy ông cũng quyết không bán bất cứ một cây gỗ lim nào. "Tôi chỉ mong trời cho sức khỏe để canh giữ cho rừng Cồn Lim. Giữ rừng là giữ cho nhà nước, cho hậu thế mai sau. Ông Trần Mạnh Luật, Hạt trưởng Hạt kiểm lâm Minh Hóa ví von rằng ông Trương Quốc Đô như một "con hổ" giữa rừng Cồn Lim vậy. Nhờ uy tín, dũng mạnh và sự bảo vệ nghiêm ngặt của ông hàng chục năm qua đã khiến lâm tặc không dám vào rừng phá nên mới có thành quả như hôm nay.

Nguồn: Báo Dân Việt

 

Đọc tiếp...

Trồng rừng đổi vàng

Ông Lý Vang Sam (SN 1965) ở bản Piêng Cài, xã Chiềng Yên, huyện Vân Hồ, tỉnh Sơn La đã trồng được cả trăm ha rừng. Sau 20 năm, rừng cây phát triển, mỗi khi nhà có công to việc lớn gì, ông chỉ cần bán một cây gỗ đi là có tiền tiêu rủng rỉnh. Nhiều cây gỗ tương đương cả cây vàng.

Tỉa 1 cây, trồng 10 cây

Lên Tây Bắc mùa này, điều đập vào tầm mắt là những quả đồi trọc nối dài tít tắp từ Hòa Bình cho tới Sơn La. Ấy vậy mà đi qua xã Chiềng Yên vẫn còn một mảng rừng xanh biếc. Đặc biệt là ở Bản Piêng sài do ông Lý Vang Sam làm Bí thư chi bộ hầu như không có đồi núi trọc.

Con đường bê tông vừa trải phẳng lì dẫn vào khu rừng tràn ngập cây to, cao sừng sững. Hương rừng thoang thoảng, làm dịu bớt cái nắng oi bức của mùa hè.

Gặp ông Sam bên bìa rừng, không ai nghĩ, người đàn ông Dao này đã làm được những việc phi thường. Ông Sam có nước da bánh mật, thân hình cao gầy, tóc đã ngả màu muối tiêu, nhưng nom còn tráng kiện lắm. Ông bước đi thoăn thoắt, giọng nói khỏe khoắn và ánh mắt rạng ngời lên niềm vui.

Nhắc đến rừng, như vui hơn, trên gương mặt người nông dân một nắng, hai sương tràn đầy hi vọng. “Ở với cây, với rừng là vợ chồng tôi cảm thấy hạnh phúc nhất” – ông Sam chia sẻ khu dẫn chúng tôi đi thăm rừng. Rừng vây quanh lấy ngôi nhà gỗ của ông Sam. Ba bề, bốn phía nơi nào cũng thấy cây cối dựng thành vách. Đám xoan đã 20 tuổi, thân cao tới 20m cứ nối nhau dài tít tắp. Hết rừng xoan đến rừng lát, rừng chò chỉ. Có những cây lát to hơn một người ôm. Dưới tán rừng là bạt ngàn cây sa nhân. Giống cây chỉ sống dưới tán cây to và là nguồn dược liệu quý giúp ông Sam có thu nhập rất ổn.

Ông Sam leo dốc nhanh như sóc. Đôi chân rắn rỏi đó đã đi mòn đất này để chăm sóc cho khu rừng mà ông dày công tạo dựng. 20 năm qua, gia đình ông kiên trì đào hố, trồng cây, phát tán cây. Và rừng đã trả ơn cho gia đình xứng đáng. Dừng lại bên câu lát đại thụ, ông Sam không giấu được niềm vui: “Cây lát này họ trả tôi 30 triệu đồng, nhưng tôi không đồng ý bán. Trong rừng của tôi hiện có nhiều cây như thế này mà tôi đếm không xuể”.

Cái thời bà con đổ xô trồng cây ăn quả, ông Sam vẫn kiên trì trồng cây, gây rừng. Ông cho rằng, trồng rừng chẳng bao giờ lo thiệt. Bây giờ rừng xoan, rừng lát, cho chỉ đều đã phủ màu xanh đất này. Mỗi cây xanh trong rừng giờ đều có thể quy ra vàng. Ông thích bán lúc nào chỉ cần “alo” một câu là thợ buôn gỗ xếp hàng đến. Từ khu rừng này hình thành đến nay đã ngoài 20 năm có lẻ, giờ ông Sam “sờ” vào chỗ nào cũng ra tiền. Sa nhân được mùa ông thu được nửa tỷ đồng, chưa kể đàn bò 50 con, nhà cần tiền thì bán.

Đi mỏi chân, chùn gối vẫn chưa hết đất của ông Sam. Cánh rừng nọ nối tiếp cánh rừng kia dài tít tắp. Ấy vậy mà ngày nào ông Sam cũng đi kiểm tra và ngắm cây. Khi tỉa đi một cây, ông Sam trồng thêm 10 cây. Nhờ đó mà khu rừng mỗi ngày một giàu đẹp hơn. “Cánh buôn gỗ làm nhà sàn, mỗi khi vào rừng rất thích đám xoan 20 năm tuổi, có cây họ trả cả chục triệu đồng, mà ở rừng của tôi có cả nghìn câu như thế” – ông Sam kể.

Nhìn xa trông rộng

Khu rừng của ông Sam ngày ngày tỏa bóng mát, mỗi cây rừng là một dấu tích mang đậm công sức của gia đình ông. Người đàn ông DAo này đã biết nghĩ khác và làm khác, thay vì phá rừng, ông lại đi trồng rừng.

Ấy là vào đầu những năm 90 của thế kỷ trước, Nhà nước có chủ trương giao đất, giao rừng, cây giống còn được chở tới tận trung tâm xã phát cho bà con trồng rừng như cây lát, xoan, chò chỉ. Khi đó nhiều người sống ở miệt rừng đã quen với cảnh cứ vào rừng là có cái ăn, nên chẳng ai nghĩ đến việc trồng rừng.

Ngồi trong căn nhà gỗ của gia đình, ông mơ tưởng về cái thời đại ngàn ngân nga tiếng lá cây xào xạc, tiếng suối chảy róc rách. Người Dao chỉ hạ vài cây gỗ khi làm nhà chứ không tàn sát rừng. Khi các gã lâm tặc ở miền xuôi lên đuỗ bà con chặt cây, bán gỗ, nhiều kẻ mờ mắt nghe theo, ngày đêm đốn hạ cây cổ thụ để kiếm bữa ăn. Rừng từng ngày chảy máu, tan hoang và sót xa. Chẳng ai ngăn nổi họ, chỉ đến khi rừng không còn gì khai thác họ mới chịu dừng lại.

Khi ấy ông Sam cứ lang thang qua hết ngọn núi làu đến ngọn núi khác rồi tự hỏi, bao giờ màu xanh của rừng mới trở lại xứ này? Và khi Nhà nước cho cây giống để trồng rừng, ông Sam đã không bỏ lỡ dịp này. Xã giao cho bao nhiêu đất ông nhận tất. bản thân các thành viên trong gia đình ông cũng phân vân vì gạo ăn khi đó còn chẳng đủ nói chi đến việc trồng rừng mà mấy chục năm sau mới có thu hoạch.

Yêu cây, yêu đất, nên ông đã động viên vợ con. trồng cây gây rừng chưa bao giờ là muộn cả. Ngày ngày, ông cùng vợ con gùi từng cây giống lên đồi cao trồng. Thấy vợ chồng ông chuyển xuống thung lũng trồng rừng xa trung tâm xã cả ngày đường, ai cũng cho là hâm dở. Có người còn bảo “lão Sam hâm dở này làm cái việc chở củi về rừng đó được bao lâu. Chẳng chóng thì chày cũng buông xuôi cho mà xem”. Bỏ mặc những lời qua tiếng lại, chí ông đã quyết là thực hiện cho bằng được.

Khu đồi trọc năm nào có mồ hôi của ông rơi xuống đã biến thành đồi cây. Sau mỗi năm, diện tích rừng cứ dần mở rộng. Ngày nối ngày, mùa nối mùa qua đi, chẳng mấy chốc vợ chồng ông Sam đã phủ xanh cả trăm ha đất. Có cây có rừng là nguồn động việc gia đình ông vượt qua gian khó. Khi cây đã dần phủ xanh đất trống đồi trọc, ông mạnh dạn đưa cây sa nhân vào trồng dưới tán rừng. Sau 3 năm, cây sa nhân cho thu hoạch. Chúng tôi nuôi dưỡng dưới tán rừng nên phát triển rất nhanh.

Nguồn: Báo Dân Việt

Đọc tiếp...

Tranh thủ thời tiết thuận lợi để trồng rừng vụ Xuân năm 2019

Các địa phương cần tranh thủ thời vụ và thời tiết thuận lợi, những ngày thời tiết ấm có mưa ẩm để trồng rừng, đảm bảo đạt tỷ lệ cây sống cao. Không trồng rừng vào những đợt giá rét, sương muối hoặc những đợt khô hạn kéo dài, đặc biệt tại các tỉnh vùng núi phía Bắc, Trung Bộ và Tây Nguyên.

Đó là yêu cầu tại văn bản số 2265/TCLN ngày 20/12/2018 của Tổng cục Lâm nghiệp gửi các Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương nhằm đảm bảo hiệu quả và hoàn thành kế hoạch phát triển rừng vụ Xuân năm 2019.

Theo thông tin dự báo thời tiết thời hạn mùa, trong nửa đầu năm 2019, hiện tượng ENSO được dự báo sẽ duy trì trạng thái El-Nino với xác suất từ 80-90%.

Nhiệt độ trung bình trong tháng 1/2019 trên toàn quốc phổ biến ở mức xấp xỉ so với trung bình nhiều năm (TBNN). Trong vụ Đông Xuân, tại Trung du và Đồng bằng Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ rét đậm, rét hại sẽ tiếp tục xuất hiện từ cuối tháng 12/2018 đến nửa đầu tháng 2/2019.

Tổng lượng mưa toàn quốc trong tháng 1/2019 phổ biến ở mức cao hơn so với TBNN, khả năng xuất hiện mưa trái mùa tại khu vực Nam Bộ. Từ tháng 2 đến tháng 5/2019, khu vực Bắc Bộ, lượng mưa xấp xỉ so với TBNN; khu vựcTrung Bộ, Tây Nguyên và Nam Bộ phổ biến ở mức thấp hơn TBNN. Nguy cơ cao xảy ra hạn hán, thiếu nước tại các tỉnh Trung Bộ và Tây Nguyên trong các tháng mùa khô năm 2019.

Căn cứ cơ sở dữ liệu theo dõi mùa vụ trồng rừng của Tổng cục Lâm nghiệp, từ tháng 1 đến tháng 3 là mùa vụ trồng rừng vụ Xuân của các tỉnh phía Bắc và Bắc Trung Bộ.

Căn cứ dự báo khí tượng thủy văn và mùa vụ trồng rừng nêu trên, Tổng cục Lâm nghiệp đề nghị các tỉnh chủ động xây dựng kế hoạch, chuẩn bị cây giống, hiện trường trồng rừng. Đồng thời, chủ động phòng chống rét, sương muối cho vườn ươm cây giống bằng cách che phủ rơm rạ, làm giàn che phủ lưới ni-lông; tưới rửa sương cho cây vào buổi sáng sớm (khi xuất hiện sương muối và băng giá).

Đặc biệt, chuẩn bị cây giống đủ số lượng, bảo đảm chất lượng tốt và tăng tỷ lệ sử dụng giống mô; kiểm soát, xác nhận nguồn gốc giống theo quy định.

Tổng cục Lâm nghiệp cũng lưu ý, các địa phương cần tranh thủ thời vụ và thời tiết thuận lợi, những ngày thời tiết ấm có mưa ẩm để trồng rừng, đảm bảo đạt tỷ lệ cây sống cao; không trồng rừng vào những đợt giá rét, sương muối hoặc những đợt khô hạn kéo dài, đặc biệt tại các tỉnh vùng núi phía Bắc, Trung Bộ và Tây Nguyên.

Mặt khác, cần chú ý đến công tác phòng cháy, chữa cháy rừng và phòng trừ sâu bệnh hại đối với một số loài cây chủ yếu như: bệnh lở cổ rễ, rơm lá thông, sâu ăn lá keo, mỡ, bồ đề, quế; bệnh khô lá sa mộc, khô cành ngọn bạch đàn; khô lá, đốm lá thông,…

Tổng cục Lâm nghiệp đề nghị Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn các tỉnh quan tâm chỉ đạo, tổ chức tuyên truyền và hướng dẫn các tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân ở địa phương triển khai trồng, chăm sóc, bảo vệ rừng theo mùa vụ, đảm bảo hiệu quả và hoàn thành kế hoạch phát triển rừng năm 2019./.

Đọc tiếp...
Tìm thấy 65 bài viết.